Thơ vô lối giả dối Nguyễn Khoa Điềm

Thứ sáu - 26/02/2021 17:46
Bây giờ là lúc có thể chia tay điện thoại để bàn, cạc vidit, nắm đấm micrô
Tự do lên mạng với đời sống, ăn ngủ với bụi đường
Một mình một ba lô và xe đạp
Bây giờ gió gọi anh đi
Mặt trời đánh nhịp về tám hướng
Từ giã cà vạt, giày đen, lời trịnh trọng
Thơ vô lối giả dối Nguyễn Khoa Điềm
Dịch Vô lối Nguyễn Khoa Điềm (in lại có sửa chữa)
Nguyễn Khoa Điềm
Bây giờ là lúc...
Bây giờ là lúc có thể chia tay điện thoại để bàn, cạc vidit, nắm đấm micrô
Tự do lên mạng với đời sống, ăn ngủ với bụi đường
Một mình một ba lô và xe đạp
Bây giờ gió gọi anh đi
Mặt trời đánh nhịp về tám hướng
Từ giã cà vạt, giày đen, lời trịnh trọng
Anh là một với cánh đồng, cánh hẩu với quán cóc, ăn chịu với cỏ
Hò hát một mình, đọc những gì yêu thích, ghi chép những gì cần ghi chép
Thế giới thật rộng, những ngả đường độ lượng
Cho anh làm mới cuộc đời mình
Anh gọi đó là chuyến về không hạn định
Để là một người trong mọi người
Anh tham dự trận tấn công cuối cùng
Vào cái chết.

Hãy lộn ngược da anh
Và ghi lên đó mật khẩu:
- Không lùi bước!

Nha Trang, 2-5-2006

Nguồn:
1. Báo Văn nghệ, ngày 5-8-2006
2. Thơ Nguyễn Khoa Điềm, tuyển tập 40 năm do tác giả chọn, NXB Văn học, 2012
 Đỗ Hoàng Dịch ra thơ Việt:
Bây giờ là lúc..
Bây giờ là lúc rất có thể
Ta chia tay điện thoại để bàn
Cạc vi dít, năm đấm vàng
Tự do lên mạng như ngàn dân đen
Ăn ngủ gửi thân hèn đường sá
Ba lô còm xe vá vu vi
Bây giờ gió gọi anh đi
Mặt trời đánh nhịp đen sì tám phương
Từ giã hết lời đương trịnh trọng
Anh cánh đồng hong hóng quán chui
Ăn ốc ngủ với cỏ vùi
Hát hò tình tứ bao người mình yêu
Ghi chép với những điều cần chép
Đời rộng rinh cho phép quan to
Đường quê rảo bước êm ro
Áo bào trả lại về lo đời mình
Anh coi việc thường tình chẳng tính
Chuyến về không hạn định ai ơi
Anh tham dự trận cuối đời
Tấn công cái chết tàn hơi lão già
Cho chúng lột hết da xương thịt
Mật khẩu ghi chấm hết cuối cùng
Ta là hảo hán gian hùng
Không lùi bước lũ điên khùng chúng bay!

Hà Nội 12 giờ 50 phút ngày 26 tháng 2 năm 3021


Đỗ Hoàng
Bình giàng:
    Đây là một bài thơ vô lối mà Nguyễn Khoa Điềm hay viết sau khi hồi hưu,  kiểu viết của nhưng kẻ tự cho mình là nhà "cách tân" thơ Việt sau cuộc chiến nồi da xáo thịt giữa hai miền Nam Bắc Việt Nam năm 1975. Mặt khác nó là cách viết biểu tượng hai mặt mà thể chế miền Bắc Việt Nam khi chưa thôn tính miền Nam Việt Nam luôn luôn lên án và trừng trị cả tinh thần lẫn thể xác những văn sĩ có ý nghĩ này!
  Chính Nguyên Khoa Điềm khi trên ngai Trùm Tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng lấy hết sức khuyển mã của mình để đàn áp những người có tư tưởng dân chủ, tự do! Điềm cấm internet, cấm báo chí tư nhân, đốt và thiêu hủy những tác phẩm nhân văn: Chuyện kể năm 2000 - Bùi Ngọc Tấn, Thiên đường mù - Dương Thu Hương, Tâm sự người lính - Đỗ Hoàng, Học phí trả bắng máu - Nguyễn Khắc Phục, Chúa trời ngủ gật - Nguyên Dậu ...
Bôi nhọ những nhà Dân chủ: Hoàng Minh Chính, Trần Độ. Đám tang Trần Độ, Nguyễn Khoa Điềm phải chui rúc cổng sau để trốn khỏi nhà tang lễ Trần Thánh Tông, quân y viện 108....
    Hóa ra khi anh trở lại đời thường, anh mới thấy cái triều đình anh mơ ước  (Anh mải mê trên đường hoạn lộ/ Ngảnh về quê hư ảnh một vầng trăng) chen chân vào nó còn hơn hang cọp! Anh không được hò hét một mình, anh không được viết và ghi chép những cái gì anh thích. Anh không được ăn chịu (ăn quỵt), ăn ngủ với bụi đường (cave, đĩ điếm), anh không được  tự do lên mạng (mạng anh cấm), anh không được đi về tám hướng, tám hướng ngoài kia trời rộng rinh chứ không phải phòng họp triều đính chật như phòng nhà chứa mà đầy rập rình sát thủ!
  Anh được từ giã comle, cavat, nắm đấm micro; từ giã giày đinh, từ giã lời trịnh trọng...
"Bây giờ là lúc có thể chia tay điện thoại để bàn, cạc vidit, nắm đấm micrô
Tự do lên mạng với đời sống, ăn ngủ với bụi đường
Một mình một ba lô và xe đạp
Bây giờ gió gọi anh đi
Mặt trời đánh nhịp về tám hướng
Từ giã cà vạt, giày đen, lời trịnh trọng"
 Vì sao anh "mải miết trên đường hoan lộ (làm quan) như thế, anh lại kêu như chó lặt đái (thiến dái)!"
 Chẳng qua anh hậm hực, anh tiếc nuối ngôi vị hái ra vàng ra ngọc (Chỉ dự án phim Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Không, bọn mặt rô sẽ lại quả cho anh hơn lương cả đời làm công chức cộng sản), anh làm mình làm mẩy, giận cá chém thớt, nóng giận mất khôn! Một thảo dân bần hàn cũng biết comle, cavat, giày đinh, micro (anh gọi xếch mé là nắm đấm)...là của nhân loại sáng tạo làm ra từ xa xưa, từ thời chưa có cái chủ nghĩa cộng sản không tưởng mà anh giả mạo đảng viên chui vào làm được quan to! Từ thời vua Lu i XIV, XV của Pháp đã đi giày, mặc áo lúc lên ngôi, đứng trước micro nói với dân chúng! Nhà thơ By ron, nhà thơ Puskin mặc áo vét đuôi tôm đi dạ hội lúc Kac Mak, Lênin chưa ra đời! Các thứ ấy cộng sản chỉ xài chứ không làm ra được! Mắc chi anh làm mình, làm mẩy như của đồ nhà anh!
 Anh xem mấy gia đình nghèo quanh Huế (ở miền Nam người vận y phục trang trọng hơn miền Bắc) như xích lô,bán vé số, ăn mày, mò hến... xơ xác, rách nát như tổ đỉa nhưng ngày tết, ngày lễ, ngày hiểu, ngày hỷ... họ đều comle, cavat, ,,,lên cầm micro giao lưu!
Anh nói toạc triều đình anh làm việc nó ghê rợn là thế, khác nào anh lạy ông tôi ở bụi này, vạch áo cho người xem lưng!
   Thôi kết thúc tại đây. Lấy khổ thơ vô danh cho anh biết:
"Có những thằng cha rất dở hơi
Ngôi cao bổng lộc đã hơn người
Chém cha bố nó không cho hưởng
Thì vung cứt đái vãi ra đời"

Hà Nội ngày 25 - 2 - 2021
              Đ - H



 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập19
  • Hôm nay1,558
  • Tháng hiện tại39,937
  • Tổng lượt truy cập8,436,470
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây