vannghecuocsong

http://www.vannghecuocsong.com


Khách trọ

Đỗ Hoàng

KHÁCH TRỌ (*)

Chiều nay
Ta làm khách trọ
Thấy bóng mình rớt xuống hoàng hôn
Chiều nay
Ta làm kiếp chó
Lang thang khắp nẻo cô hồn!
Khách trọ
Đỗ Hoàng

KHÁCH TRỌ (*)

Chiều nay
Ta làm khách trọ
Thấy bóng mình rớt xuống hoàng hôn
Chiều nay
Ta làm kiếp chó
Lang thang khắp nẻo cô hồn!


Ta lạc giữa bầy người vô nghĩa
Lãng du, gái điếm, giết người
Lục súc tranh công
Tục tằn trần thế!
Chết sống xô nhau
Chém nát cuộc đời!

Không đạo đức
Không học hành
Không nghề, không nghiệp
Không quê hương, bè bạn người thân…
Nhuộm trái tim mình bằng màu đen a xít
Khuôn mặt cuộc đời gậm nhấm ngày đêm!
Thân xác với linh hồn
Không gìn giữ
Khi ngược xuôi góc hẽm đô thành
Nỗi buồn chán, nghèo hèn
Xa xứ!
Ta bụi đời
Ta con chó
Bỏ quên !


Ta muốn tru
Muốn gào vài ba tiếng
Bớt trống tranh chiều lạnh mưa dầm
Muốn lưu lại tiếng của con chó chết
Đánh thức lòng bao kẻ mù câm!  


Chiều lẻ loi
Mưa tơi tả xuống
Ta là khách trọ quán đời
Bao kiếp sống vật vờ
Ai biết đến?
Gã bụi đời lang bạt ấy là tôi !

Sài Gòn năm 1987
    Đ – H
(*) Rút trong tập thơ « Khách trọ » - NXB Văn hóa Thông năm 1992
 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây