vannghecuocsong

http://www.vannghecuocsong.com


Bác Vĩnh Nguyên

Đỗ Hoàng
BÁC VÍNH NGUYÊN
Ở Huế giờ chỉ còn lại nhà thơ Vĩnh Nguyên bạn vong niên
là thân thiết nhất với Đỗ Hoàng .
81 tuổi rồi bác vẫn mang chai cuốc lủi từ Huế vượt nghin dặm đường ra Hà Nội tặng tôi
Rượu cuốc lủi đựng trong chia balllantines trông rất sang.
Tôi đón bác ở cổng 65 Nguyễn Du, Nhà xuất bản Hội Nhà văn
Bác nói: – Tôi mời Đỗ Hoàng ăn phở bò Hà Nôi, tôi có tiền.
Tôi nói: Hai bát phở bò mất chiếc vé bác vào Huế, sẩy nhà ra thất nghiệp, bác xuống nhà em.
Bác Vĩnh Nguyên
Đỗ Hoàng
BÁC VÍNH NGUYÊN
Ở Huế giờ chỉ còn lại nhà thơ Vĩnh Nguyên bạn vong niên
là thân thiết nhất với Đỗ Hoàng .
81 tuổi rồi bác vẫn mang chai cuốc lủi từ Huế vượt nghin dặm đường ra Hà Nội tặng tôi
Rượu cuốc lủi đựng trong chia balllantines trông rất sang.
Tôi đón bác ở cổng 65 Nguyễn Du, Nhà xuất bản Hội Nhà văn
Bác nói: – Tôi mời Đỗ Hoàng ăn phở bò Hà Nôi, tôi có tiền.
Tôi nói: Hai bát phở bò mất chiếc vé bác vào Huế, sẩy nhà ra thất nghiệp, bác xuống nhà em.
Nhà con trai mua làm nhà khách cho bạn bạn của bố ở phương xa về Hà Nội nghỉ ngơi.
Tôi mua 4 ổ bánh mì, một chiếc giá 15 000đồng, chia mối người 2 chiếc.
Bác đặt lên bàn chai rượu ngon.
Nhà không có ai ở nên li, cốc uống rượu không có.
Loay hoay mãi, tôi lấy hai cái bát để đối ẩm.
Uống kiểu hảo hán Lỗ Trí Thâm, Lâm Xung trong Thủy Hử.
Rượu cực ngon
Tôi uống vài ngụm đã tuôn lời ba hoa bốc lên tận giời.
Nói trong hơi men
Tôi tuyên chiến bọn “thơ vô lối”
Đó là bọn thi tặc – giặc thơ hiện đại. chúng vừa văn nô, vừa phá nát thơ Việt và nhân loại.
Chúng đang chạy, đang mơ giải Nobel
Cái giải Nobel, năm 1973,trên chiến tuyến Quảng Trị tôi đã viết: “
đến như cái giải Nobel nào có ích gì
khi phần thưởng trao cho tay quỉ dữ
khi phần thưởng troa cho những tên đồ tể
coi mạng người như cỏ rác trong cuộc chiến tranh này”…
Tôi say
Máu tôi có rượu
Như nhà thơ Hoàng Cầm máu có thuốc phiện
Như nhà thơ Vũ Hiển
Uống rượu biết chết vẫn không chừa!
Tôi nói điều gan ruột
Bác nhiều câu thơ người nhớ
“Đời ta rồi cũng thua loài cỏ dại
Ta cứ tin như thế vững lòng hơn!...”
19 tuổi bác là lính hải quân lênh đênh trên dặm sóng.
Bác vào Đảng Cộng sản Việt Nam đổi bằng máu của mình
Thế mà cái thằng Nguyễn Khoa Điềm giả mạo đảng viên khai trừ bác ra khỏi đảng!
Dù gì thì gì tôi làm việc và ăn lộc Cách mạng
Dẫu lộc chưa bằng nửa cục cứt chuột
Từ bé đến già hôm nay không có ý đồ lật đổ
Mà lật đổ sao được.
Tôi làm một con người bình thường, một thi nhân bình thường
Đến cư dân mạng bầu tôi Chủ tịch Hội thơ Phây nhân loại tôi cũng xin thôi
Tôi chỉ buồn:
Cộng sản không sử dụng người tài
Cái triết học Maclenin bầy giờ vô cùng lạc hậu
Đạt la Lạt ma đã nói:
« Cộng sản sinh ra trong đói nghèo
Tồn tại trong chém giết
Và mất đi trong nhục nhã khinh ghét của nhân loại…”
Cộng sản thực chất đã tiêu vong rồi
Còn 5 nước đều cộng sản giả cầy
Trung Quốc phong kiến Đại Hán
Bắc Triều phong kiến cha truyền con nối
Việt Nam phong kiến tiền tích lũy tiền tư bản
Cu Ba phong kiến đang tự xóa
Vê nê duy ê la phong kiến trung cổ.
Có thằng nào thắng Cộng sản Việt Nam tôi cũng không theo.
(Nói thế không biết thế nào khi chúng tra tấn xát ớt vào quy đầu bắt thần phục)
Như nhà thơ Hải Bằng cộng sản ghét như ghét chó
Cả một đời đi theo Cách mạng lúc 14 tuổi đến già chỉ cho làm một nhân viên phát hành sách
Lúc nào tổ chức cũng nghi Việt gian.
Thế mà con cháu, anh em trong hoàng tộc bảo lãnh đi Mĩ thì ông tuyên bố
« Tao ẻ vào cái Mĩ của chúng mày ! »
Rượu bác ngon quá !
Tôi uống đến ngày thứ hai vẫn mơ màng
Bác gọi điện thoại :
« Ra khỏi nhà rồi
Đỗ Hoàng sang kiểm tra lại khóa kẻo không quen khóa nhà »
Bác tự túc mua vé tàu vào Huế.
Không như 40 năm trước
Tôi bỏ xứ ra đi bác đạp xe đạp ra bến xe An Cựu tiễn tôi.
Nhớ câu nói của tướng Hoàng Đan :
« Lịch sử là gì mà làm lính tôi khổ thế ! »
Lịch sử là gì mà thi nhân khổ thế !
Hà Nội ngày 13/4/2022
Đ - H
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây