Tập vô lối của từ quốc hoài phản thơ ca – đỗ hoàng

Thứ sáu - 22/01/2021 08:07
Tôi cầm lên đặt xuống tập sách "Sóng & Khoảng lặng” của Từ Quốc Hoài không biết bao nhiêu lần, định viết vài nhời, nhưng rồi tự nhủ: "Hơi sức đâu mà đi mua tiếng chưởi vào mình! Bao nhiêu người tài danh họ im lặng để "dĩ hòa vi quý”, mình cứ ngứa mồm chẳng được cái gì. Ở đời thì trăng cứ sáng, chó cứ sủa, người cứ đi, đã làm sao đâu
Tập vô lối của từ quốc hoài phản thơ ca – đỗ hoàng
 


Sóng và Khỏng lặng - Phi thơ ca
Đỗ Hoàng 
    Tôi cầm lên đặt xuống tập sách "Sóng & Khoảng lặng” của Từ Quốc Hoài không biết bao nhiêu lần, định viết vài nhời, nhưng rồi tự nhủ: "Hơi sức đâu mà đi mua tiếng chưởi vào mình! Bao nhiêu người tài danh họ im lặng để "dĩ hòa vi quý”, mình cứ ngứa mồm chẳng được cái gì. Ở đời thì trăng cứ sáng, chó cứ sủa, người cứ đi, đã làm sao đâu!
    Tập thơ "Sóng & Khoảng lặng” của Từ Quốc Hoài và 3 tập thơ của 3 tác giả khác Mai Văn Phấn, Đỗ Doãn Phương, Đinh Thị Như Thúy được giải thưởng Hội Nhà văn hai năm (2010 – 2011). Các báo chí chính thống, trang mạng chính thống rầm rộ in thơ của tác giả đạt giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam nên làm mọi người trong đó có tôi chú ý, tìm đọc.
    Chắng phải tìm đâu xa, các  báo chí chính thống như: Tạp chí Nhà văn, Tạp chí Thơ, báo Văn nghệ, nhất là báo Văn nghệ còn dành một trang để khen hết lời "Nhà thơ Từ Quốc Hoài với những cột mốc văn chương”.  Ảnh Từ Quốc Hoài ôm bó hoa, comle, cà vạt như chú rể trong đám cưới. Thật là "Ông mang cái vẻ bên ngoài để che đậy cái sơ sài bên trong” (Tú Mỡ).
    Tôi đọc lướt qua tập Sóng & Khoảng lặng, thất vọng với cách viết của Từ Quốc Hoài. Đó là ý cá nhân của tôi. Tôi chọn bài Người làm vườn in và sau đó "dịch” bài này ra thơ Việt bằng cả hai cách, một lục bát, một năm chữ in trên vannghecuocsong.com và dohoang.com để người đọc họa may còn đọc được và hiểu được. Kèm theo hai bài dịch là bài văn tả cảnh Vườn nhà em của một em học sinh lớp 6 tận xứ núi Pleiku. Và so sánh bài vô lối Người làm vườn  của Từ Quốc Hoài và bài văn tả cảnh Vườn nhà em của em học sinh lớp 6 và bình bài vô lối của Từ Quốc Hoài dở hơn nhiều lần bài văn của học sinh lớp 6 xứ núi Pleiku.
    Ngày nào đi làm tôi cũng kè kè cuốn Sóng & Khoảng lặng trong cặp, thấy ngứa ngáy, lộm cộm, khó chịu vô cùng. Dỡ ra đọc lại có cảm giác như gặm phải đá sỏi hoặc như đi giữa đường vấp phải đinh sắt mà bọn du thủ, du thực rải đinh để bẫy xe ô tô, xe máy bây giờ. Tâm trạng chẳng khác gì nhà thơ Hải Bằng vịnh hai ông nhà thơ, nhạc sỹ vườn thời thập kỷ 70 thế kỷ trước được báo chí chính thông lăng xê:
          "Hoan hô nhà thơ Văn Zin,
          Bỗng đâu bắt gặp cái đinh giữa đường.
          Hoan hô nhạc sỹ Minh Zương
          Bỗng đâu bắt gặp giữa đường cái đinh!”.
    Vấp tập Sóng & Khoảng lặng, tôi cũng như vấp phải đá sỏi và đống đinh trên đường vậy!
    
[Tập “Sóng & Khoảng lặng” được Nhà xuất bản Văn học cấp giấy phép ở Chi nhánh phía Nam, in xong và nộp lưu chiểu tháng 4 năm 2010].
    Tập có 41 bài, đa số viết ngắn, ít có bài dài quá 3 trang. Đây là tập toàn tòng vô lối, xa lạ với cách viết, cách nghĩ, cách cảm truyền thống của dân tộc và của nhân loại. Thật sự nó phản lại thơ ca! Không có một bài nào gọi là thơ, không có một đoạn nào gọi là thơ, thậm chí không có một câu nào gọi là thơ!
    Một cách làm xiếc chữ không ra xiếc chữ, một cách cố ra vẻ tư duy không ra vẻ tư duy. Cách lập ngôn ngô nghê, ông già không ra ông già, trẻ con không ra trẻ con, dở dở ương ương, lởm khà, lởm khởm. Đầy lối nói rởm kiểu cách, phách lối, trẻ con, hết sức nhố nhăng: "Núi níu trời cho mây vẫn vít, trăng tinh tươm rời bồn tắm, trút bỏ áo ngày, bờ sông thiếu nữ, da thịt núi đồi tỏa hương mật, anh gieo hy vọng, anh gieo giấc mơ, gieo vãi trong mùa sinh nở, thăm thẳm bờ sông thiếu nữ, anh lạc vào nụ cười tươi xanh, vết thương ngày cũ, cánh đồng sợ hãi, những bước chân của gió những cánh đồng thu dọn mùa màng, tôi gửi ngọn gió nồm cho da thịt em mát rượi, bao Đức Ông tươi tốt, nhồm nhoàm nhai bạc tiền, anh bày biện thêm nụ cười, gió dạo chơi ngày mới, tĩnh lặng mặt nắng đầy, bao vẻ đẹp sây sướt, nghe con sóng tẩy xóa bóng chiều…”.
    Kể làm sao cho hết kiểu nói ngô nghê tuổi lên chín, lên mười này!
    Những triết lý rẻ tiền: "Đồng tiền là vách ngăn, lẽ nào chúng ta bi quan, hạnh phúc trong tầm tay hay đã xa vời, trời ơi, một thế giới ô nhiễm đến tận giường nằm, gió như không là gió trên đời, khẽ chạm tay vào nắng, nắng rất thật, giấc mơ cuối chân trời luôn biến ảo, chết một cách gọi khác của sự sống…”.
    Đề tài tình yêu, tình bạn, tình quê dễ xúc động lòng người nhất mà đọc Từ Quốc Hoài ta có cảm giác như đi trên đống xi măng, vôi vữa đá tảng, mẻ chai.
    Viết về gia đình vợ con như ở trong trại tế bần đói khổ nheo nhóc, nhẫn tâm, vô cảm, coi tình cảm vợ chồng như mớ cá, mở tôm ngoài chợ đem bày bán:
          "bên gương mặt bình lặng của người vợ hiền
          và ánh mắt háu đói
          của con trẻ
          bữa cơm tối nghi ngút
          anh bày biện thêm nụ cười…”.
          (Trữ tình)
    Tình cảm gia đình của Từ Quốc Hoài xa lạ một trời một vực với tình cảm của người lính Nga trên đất Đức khi nhớ về quê hương, gia đình, vợ con:
          "Đất không phải đất quê mình,
          Cánh đồng sẫm nước êm lành bao la,
          Hương mùa dìu dịu bay qua,
          Có gì thân đến sâu xa trạnh lòng.
          Ô hay là trận lũ ròng
          Trải bình dị thế qua đồng, qua khe
          Lăn tăn màu cỏ non kia
          Có gì đâu khác bên quê xứ mình
          Tưởng trong giấy phút thình lình
          Chưa hề có cuộc chiến tranh qua rồi.
          Chưa bao cách trở xa xôi
          Chưa bao nguy hiểm đứng ngồi không yên
          Vợ mình hẳn đã già thêm
          Con mình độ ấy lớn lên bao rồi?
          Mình qua cả cuộc đổi đời
          Hương mùa xuân mãi bồi hồi nỗi chi!”.
          (Trên đất Đức, thơ Nga – Bằng Việt dịch)
    Từ Quốc Hoài viết về bạn bè cũng một tông khô khan, đại hạn, vô tình, vô cảm như vậy:
          "Không khi loãng
          dấu chân gió bôi xóa
          anh mặc áo, cài cúc thật kỹ đi giữa những lâu đài
          bao người nhìn ngắm!
          anh nhìn vào những là cờ mỉm cười”.
          (Thơ viết cho một người)
    Anh có những người bạn thân bị hoạn nạn, bị đời ruồng bỏ, bị thế gian muốn giết chết. Đáng ra phải đồng cảm thương đau, xa xót cùng bạn hay ít đi nữa thì có chút sẻ chia nỗi rủi ro bất hạnh mà bạn vướng phải. Đằng này tác giả chỉ nói đâu đâu, mây gió, công viên, hết sức nhạt nhẽo, lạnh lùng, băng giá:
          "những công viên nhiều màu
          đâu đâu cũng nhiều màu
          bức tranh kia không ngừng biến đổ
          hạnh phúc trong tầm tay
          hay đã xa vời?
          cuộc đời như ngọn gió
          anh hít thở và cảm nhận
          cuộc đời luôn là một kho báu
          đầy bí ẩn…”.
          (Thơ viết cho một người – đã dẫn)
    Cách đây gần hai nghìn năm Đỗ Phủ đã viết bài thơ Bất kiến về Lý Bạch người bạn vong niên của mình bắng một tình cảm chứa chan, tấm lòng đồng điệu, cảm thương tột độ nỗi đau thương mà bạn phải gánh chịu giữa cuộc đời đảo điên, ô trọc. Đến nay đọc vẫn ngậm ngùi xúc động, xót đau cho một tài năng lớn bị dập vùi:
          "Bất kiến Lý sinh cửu
          Dương cuồng chân khả ai
          Thế gian giai dục sát
          Ngô độc ý liên tài
          Mẫn tiệp thiên thi thủ
          Phiêu linh nhất tửu bôi
          Khuông sơn độc thư xứ
          Đầu bạch hảo quy lai!
    Dịch:
          LÂU KHÔNG GẶP NHAU
          
          Lâu không gặp Lý Bạch
          Giả điên thật thương thay
          Người người đều muốn giết
          Riêng chỉ ta thương tài
          Thông minh nghìn thi tứ
          Lưu lạc chén mềm môi
          Núi Khuông còn sách đọc
          Đầu bạc nên về thôi!
          (Đỗ Hoàng dịch)
                              
    Quê hương là nới chôn rau, cắt rốn, chỉ nói một tiếng quê ơi đã rung động lòng người, thế mà Từ Quốc Hoài chơi cả một bài Quê nhà mà không mảy may động lòng:
          "Dưới bầu trời thăm thẳm
          núi đồi lặng lẽ thở
 
          lặn trong đáy mắt
          những mùa xuân làm đảo lộn đời người
 
          anh lẩm đẩm lớn
          bên những tờ bạc cũ nhàu
 
          cát bụi có gương mặt của cát bụi
          anh luôn ngạc nhiên với gương mặt mình…”.
    Bài Quê nhà có 16 câu mà đến câu thứ 8 rồi người đọc chẳng thấy quê nhà, tình cảm yêu thương của tác giả ở đâu.
    Ít ra thì phải có chút tình quê như trong bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân:
          "Quê hương nếu ai không nhớ
          Sẽ không lớn nỗi thành người
    Đấy là chưa so với thơ về Quê hương của Chế Lan Viên:
          "Những bộ áo quần rằn ri,
          Những tâm hồn vằn vện
          Chúng xáo trộn quê ta như xóc một ván bài
          Bao tên tỉnh, tên huyện, tên làng đều thay đổi…”.
    Hay:
          Cố viên đông vọng lộ man man
          Song tụ long chung lệ bất can
          Mã thượng tương phùng vô chỉ bút
          Bằng quân truyền ngữ báo bình an!
    Dịch:
          Quê nhà xa tít ngoái trông sang
          Áo thõng hai tay lệ chảy tràn
          Trên ngựa gặp nhau không giấy bút
          Nhờ anh nhắn hộ vẫn bình an!
          (Dịch – KD)
          (Phùng nhập kinh sứ - Sầm Than - đời Đường)
    Ngoài ra trong tập Sóng & Khoảng lặng có nhiều bài Nhật ký, Tự sự kiểu cách, rối rắm, vô thưởng, vô phạt, hoặc  tù mù đánh lừa người đọc:
          "Bên ngoài cửa sổ
          sóng biển quẫy đập đêm ngày
          như lớp lớp
          ký ức
          không chịu nhắm mắt”.
          (Tự sự 7)
    Hay:
          "Chúng ta nhẫn nhịn
          ngày này qua ngày khác chung sống
 
          riết rồi quen
          đặt lên bục
          tôn vinh
          những thứ có trời mà biết”.
          (Tự sự 2)
   Tập vô lối toàn tòng Sóng & Khoảng lặng của Từ Quốc Hoài đúng như tuyên ngôn của ông: Có trời mà biết! Có trời mới cảm được!
Hà Nội, ngày 12 tháng 7 năm 2012
 
-------------------------------------------------------------------------------------------
 
thật dở khóc dở cười - ngọc châu 
 
 
Truyện BỘ QUẦN ÁO CỦA HOÀNG ĐẾ có lẽ không người Việt Nam nào không biết, kể rằng một tên bịp bợm may cho Hoàng đế một bộ quấn áo trong suôt (thực tế là hắn để hoàng đế cởi truồng!) rồi thuê số bọn nịnh thần vỗ tay khen ngợi đẹp không thể tưởng tượng nổi, rằng chỉ có người nào có con mắt thẩm mĩ tinh tế mới cảm nhận được cái đẹp của bộ quần áo này khiến khối người đứng xem đều vỗ tay khen (sợ người khác nói là mình mù và hỗn với Hoàng Đế mà!). Chỉ khi một thằng bé hồn nhiên kêu lên: "Ơ, chúng mày ơi! Hoàng Đế cởi truồng kìa!". Khi đó thiên hạ mới dám hô theo như vậy.
Trường hợp thơ được các nhà CÁCH TÂN trong Hội NVVN tung hô gần đây sao quá giống như thế. Thật đúng là dở khóc dở cười vì cái hay của dân tộc Việt được lưu truyền từ mấy ngàn năm nay sao lại bị xếp ra ngoài rìa để cho những thứ thơ lai căng như vậy lên ngôi? 
Ngay từ mấy năm trước Ngọc Châu đã thấy khó hòa nhập với các dòng thơ này nên đã viết vở hài kịch (chủ yếu bằng thơ) tên là HỘI NGUYÊN... KHÓ TIÊU, vì dài quá không thể gắn vào đây nên xin mọi người tìm đọc lại (ở Vanthoviet.com và Vandanviet.net), tuần trước NGƯỜI BẠN ĐƯỜNG của Hội VHNT Việt Nam tại Liên bang Nga mới đăng lại. Ngọc Châu xin mời mọi người vào đọc cho... vui ạ!
NC
 
khi cười khi khóc khi... đan mạch - đồ nghệ nguyễn sĩ lương 
 
 
[Sóng & khoảng lặng, tập vô lối của Từ Quốc Hoài phản thơ ca]
 
Nhân đọc bài của anh Đỗ Hoàng tôi sực nhớ hai câu thơ của anh Nguyễn Trọng Tạo:
 
"Đêm nằm nghĩ mãi không ra 
 
Tại sao thằng ấy cũng là nhà thơ".
 
Xem ra anh Nguyễn Trọng Tạo nói chẳng có gì là ngoa cả.
Anh Đỗ Hoàng ạ.
Theo tôi ý kiến của anh rất đáng trân trọng. Trong văn chương rất cần có những phản biện. Tôi cũng không bảo thủ cho họ là thơ vô lối. 
Nhưng một bài thơ có thể người này cho là hay nhưng người khác chê cũng là lẽ thường, vì mỗi một cá thể tâm hồn có một cảm xúc khác nhau. Nhưng dù thơ viết theo kiểu nào, cảm xúc kiểu nào thì mục đích cuối cùng phải phục vụ độc giả. Thơ cũng cần truyền tải những thông tin cần truyền tải đến người đọc. Khi thơ viết không để người đọc hiểu cũng đồng nghĩa không truyền tải thông tin gì và nói trắng ra không cần độc giả, lẽ đương nhiên độc giả quay lung là điều chắc chắn. Vậy còn lại vấn đề là dòng thơ ấy khi nào hết tụng ca, cổ súy thì cũng tắt thở và tự chìm mà thôi.
Việc người ta khen cũng là quyền của người ta anh ạ. 
Dịp này tôi bận lắm không có thời gian để anh em tâm sự nhiều 
Chúc anh vui khỏe. Cũng chỉ là tranh luận văn chương đừng đặt quá nặng nề bận lòng ảnh hưởng sức khỏe. 
 
sâu sắc đỗ hoàng - mai niệt trinh 
 
Người ta khen, là quyền. Người ta chê cũng là quyền. Thấy hay nói hay thấy dở nói dở. Nhưng ở đây, vì là tác phẩm được giải,mà giải ở Việt Nam là tiền thuế nhân dân rót ra, để Hội tôn vinh và định hướng. Tiếc rằng, ông Từ Quốc Hoài chạy chọt lãnh đạo Hội, chạy chọt một số thành viên BCH để được cái giải thưởng, mà thơ ông Hoài dở quá đúng như Đỗ Hoàng và Trần Mạnh Hảo nhận xét, phản biện.
Tôi biết ông Từ Quốc Hoài ngày còn đi học Tổng hợp Hà Nội, bị bịnh tâm thần.
Nhân dân bị tước đoạt tiền thuế để cung phụng cho "nhà thơ", nhưng nhân dân không ai thèm ngó ngàng cái giải thưởng này. Nó vô bổ với nhân dân.Chỉ những kẻ nhân danh nhân dân, vẽ mặt bôi hề xưng tụng tự sướng với nhau.
Xét đến cùng, ăn lộc nhân dân mà làm thơ dở lấy tiền thưởng là phỉ báng nhân dân. Hy vọng ông Trần Mạnh Hảo, ông Đỗ Hoàng, ông Phạm Viết Đào, ông Nguyễn Hiếu... tiếp tục có những phản biện để người đọc thấy rõ hai chiều của vấn đề, làm trong sạch nền thơ Việt.
 
sóng & khoảng lặng, tập vô lối của từ quốc hoài - ba củ chi 
 
Tôi nghe nói ở HNV TP. HCM, tập thơ này (Sóng và khoảng lặng) của ông Giáo - Từ Quốc Hoài đã vào đến chung khảo nhưng bị loại ra. Biết bị loại, ông tác giả làm ầm lên. Rồi sau đó HNV Việt Nam trao giải, ông Giáo không chỉ "làm ầm" mà cò tiếp tục nói xấu Hội NV. TP HCM.
May mà HNV TP. HCM hiền lành, không đáp lại ông. Đọc những đoạn trích trên đây, tôi thấy rõ nhất là cái sự dễ dãi của người cầm bút. Buồn thay. Cái dễ dãi của người trao giải.
 
* hai nam bộ
 
Thực ra, Từ Quốc Hoài khó có chốn dung thân ở Sài Gòn vì tâm tính ông ta là tâm tính kẻ tủn mủn trù lợi mà không dám chơi xả láng với anh em. Thơ ông ta dở, phải nói đọc nhiều tập, từ Bậc thềm đến Điệu luân vũ rồi Sóng & khoảng lặng, chỉ thấy tác giả như người cầm khoèo nèo hái thơ, gắng sức nhễ nhại mồ hôi nhưng không câu chữ nào ra hồn. Đỗ Hoàng nói đúng dù cũng chỉ mới lướt qua vài khía cạnh của vấn đề.
Càng lâm vào thơ và nói chuyện với Hoài, người đối diện mà không bịt mũi nhăn mặt thì cũng loẹt xoẹt bỏ đi.
Nghe nói, ông ta câu kết sao với mấy thành viên BCH (qua vài đại ca), họ bố thí ông cái giải để ông lên mặt với con dân Nam Bộ.
Tôi còn nghe ông nói, thằng Hảo đốt đền làm dậy sóng chơi với con AH chớ thơ Hảo ra gì!? Ôi, hết biết!?
 
-------------------------
* nguồn: vandanviet.net
 
 
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Thống kê
  • Đang truy cập12
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm11
  • Hôm nay1,766
  • Tháng hiện tại40,145
  • Tổng lượt truy cập8,436,678
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây