Dịch ra thơ Việt bài Cỗ Hương như cứt của Nguyễn Quang Thiều

Thứ ba - 08/06/2021 04:27
Tôi hát bài hát về cố hương tôiKhi tất cả đã ngủ sayDưới những vì sao ướt đẫmVà những ngọn gió hoang mê dại tìm vềĐâu đây có tiếng nói mê đàn ông bên mái tóc đàn bàĐâu đây thơm mùi sữa bà mẹ khe khẽ tràn vào đêmĐâu đây những bầu vú con gái tuổi mười lăm như những mầm cây đang nhoi lên khỏi đất
Dịch ra thơ Việt bài Cỗ Hương như cứt của Nguyễn Quang Thiều
Nguyễn Quang Thiều:
Bài hát về cố hương  
           
Kính dâng làng Chùa của tôi

Tôi hát bài hát về cố hương tôi
Khi tất cả đã ngủ say
Dưới những vì sao ướt đẫm
Và những ngọn gió hoang mê dại tìm về
Đâu đây có tiếng nói mê đàn ông bên mái tóc đàn bà
Đâu đây thơm mùi sữa bà mẹ khe khẽ tràn vào đêm
Đâu đây những bầu vú con gái tuổi mười lăm như những mầm cây đang nhoi lên khỏi đất
Và đâu đây tiếng ho người già khúc khắc
Như những trái cây chín mê ngủ tuột khỏi cành rơi xuống
Góc vườn khuya cỏ thức một mình

Tôi hát bài hát về cố hương tôi
Trong ánh sáng đèn dầu
Ngọn đèn đó ông bà tôi để lại
Đẹp và buồn hơn tất cả những ngọn đèn
Thuở tôi vừa sinh ra
Mẹ đã đặt ngọn đèn trước mặt tôi
Để tôi nhìn mặt đèn mà biết buồn, biết yêu và biết khóc

Tôi hát bài hát về cố hương tôi
Bằng khúc ruột tôi đã chôn ở đó
Nó không tiêu tan
Nó thành con giun đất
Bò âm thầm dưới vại nước, bờ ao
Bò quằn quại qua khu mồ dòng họ
Bò qua bãi tha ma người làng chết đói
Đất đùn lên máu chảy dòng dòng

Tôi hát, tôi hát bài ca về cố hương tôi
Trong những chiếc tiểu sành đang xếp bên lò gốm
Một mai đây tôi sẽ nằm trong đó
Kiếp này tôi là người
Kiếp sau phải là vật
Tôi xin ở kiếp sau là một con chó nhỏ
Để canh giữ nỗi buồn – báu vật cố hương tôi./.
                             1991

Bài thơ "Bài hát về có hương" đã được nhà thơ Nhikolai Pereiaxlov dịch sang tiếng Nga:
Đỗ Hoàng dịch ra thơ Việt:

BÀI HÁT VỀ QUÊ HƯƠNG

Tôi hát bài hát về quê cũ
Khi mọi người đã ngủ lắt lay!
Dưới vì sao ướt mơ may
Gió hoang mê dại đắm say tìm về

Đâu đây tiếng nói mê giống đực
Bên mái tóc sực nức đàn bà
Đâu đây mùi sửa thơm xa
Khẽ khàng lay động tràn òa vào đêm!

Đâu đây vú tuổi ten phơi phới
Mười lăm năm vời vợi nụ hồng
Tiếng ho khục khặc lão ông
Khô khốc vườn cỏ thức trông một mình!

Tôi hát bài thắm tính quê cũ
Ánh đèn dầu hạt đỗ lắt leo
Ông bà để lại nhăn nheo
Đẹp buồn hơn cả lửa đèo chói chang!

Thuở tôi mới ra ràng trứng nước
Mẹ đặt đèn ở trước mặt tôi
Để tôi ngước mắt nhìn đời
Biết buồn, biết khóc, biết người yêu thương!

Tôi hát mãi bài cố hương tôi hát
Khúc ruột tôi đã đặt làm mồ
Nó không tiêu hết đi mô
Thành con giun đất cứ bò quẩn quanh


Bò âm thầm dưới thành vại nước!
Quằn quại bò vườn tược tổ tiên
Tha ma kẻ đói chết thiêng
Đất đùn lên máu liên miên rỏ ròng!

Tôi  luôn hát về dòng quê tổ
Những tiểu sành xếp chỗ lò nung
Mốt mai tôi sẽ nằm cùng
Giờ là người, mai con trùn vất vơ.

Kiếp là chó, tôi mộng mơ
Giữ canh cái nỗi buồn bơ làng Chùa !

Hà Nội ngày 8 – 6 – 2021
Đ - H





ПЕСНЬ О ДЕРЕВНЕ ЧИА
10.11.2011
   

Оригинал: Bài hát về cố hương, Nguyễn Quang Thiều (Нгуен Куанг Тхиеу)
Перевод с вьетнамского: Николай Переяслов

От мокрых звёзд алмазно блещет мир,
в котором тихо спит моя деревня.
И влажный свет, как дождь из горних дыр,
течёт на поле, крыши и деревья.

Вот в бледном свете спят, в руке – рука,
жена и муж, во сне вздыхая тонко.
Вот сладковатый запах молока
окутал мать и спящего ребёнка.

Вот спит девчонка, не познав пока
вкус поцелуя первого при звёздах.
Вот слышен хриплый кашель старика,
как будто выстрел, расколовший воздух.

Вот спелый плод скользнул в листве, как птица,
упав на землю, что без сна томится…

Я в свете лампы молча песнь пою
моей родной, стареющей деревне
и вспоминаю бабушку свою,
что мне светильник подарила древний.

Как греет душу и ласкает взгляд
его огонь, что гонит тьму упрямо!
Его впервые много лет назад
передо мной зажгла однажды мама…

Я о деревне песнь свою пою,
с которой связан вечной пуповиной.
Здесь смерть и горе пронеслись лавиной,
седой до срока сделав мать мою.

Я славлю в песне свой родимый край,
и против воли думаю украдкой,
что и при жизни он мне был, как рай,
и после смерти будет лечь тут сладко…

Я – человек. Я жив ещё. Однако
наступит время облик свой менять.
Пусть в новой жизни стану я – собакой,
чтобы мою деревню охранять.

Тогда, любовью давней окрыляем,
я всех врагов поразгоняю лаем!

(Theo nguồn: http://konkurs.itrex.ru/2011/work/378
Các bạn có thể đọc những lời bình luận trực tuyến về bài thơ và bản dịch tại đây)
Nga
“Đất không phải đất quê mình” “В поле, ручьями изрытом”
Thơ » Nga » Aleksandr Tvardovsky
“В поле, ручьями изрытом”
В поле, ручьями изрытом,
И на чужой стороне
Тем же родным, незабытым
Пахнет земля по весне.

Полой водой и нежданно -
Самой простой, полевой
Травкою той безымянной,
Что и у нас под Москвой.

И, доверяясь примете,
Можно подумать, что нет
Ни этих немцев на свете,
Ни расстояний, ни лет.

Можно сказать: неужели
Правда, что где-то вдали
Жены без нас постарели,
Дети без нас подросли?..


1945
 


 
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê
  • Đang truy cập6
  • Hôm nay3,413
  • Tháng hiện tại38,385
  • Tổng lượt truy cập8,867,183
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây